‘Thâm nhập’ vườn sâm cực quý trên dãy Hoàng Liên Sơn


Share
‘Thâm nhập’ vườn sâm cực quý trên dãy Hoàng Liên Sơn
2.47 (49.33%) 15 votes

(VTC News) – Lương y Phạm Văn Thanh đã thực hiện được ước mơ ấp ủ suốt 20 năm qua của mình, đó là bào chế loại sâm này thành thức uống đại bổ dưỡng, thành thứ trà sâm Hoàng Liên tuyệt diệu cho người Việt được dùng. Thứ trà ấy không chỉ vua chúa, người giàu, mà người thường cũng đủ điều kiện dùng hàng ngày, để tăng cường thể lực, tinh thông trí tuệ, xua đuổi bệnh tật.

Lạc vào khu rừng sâm quý

Bản người Dao đỏ trên đỉnh Tả Phời, trên dãy Hoàng Liên Sơn, Lào Cai, chìm trong mây mù. Anh chàng Bàn Văn Tình, người Dao đỏ, đón tôi và lương y Thanh vào rừng sâu. Mưa gió, ẩm ướt, vắt đen ngo ngoe dưới đất, vắt xanh nguây nguẩy trên lá, rợn cả người. Bao năm đi rừng, lang bạt với các ông lang, tôi nhận ra rằng, kỳ hoa dị thảo luôn sinh trưởng ở những nơi rừng thiêng nước độc, địa hình dị biệt.

Càng vào sâu trong núi, hướng về phía đại ngàn Hoàng Liên Sơn rừng càng âm u, cây cổ thụ khổng lồ thân ngả màu xám xanh rêu bám. Đi bộ chừng 4 tiếng, thì lương y Thanh kêu dừng chân nghỉ ngơi trên khoảnh đất lọt giữa một thung lũng hẹp. Lác đác những cây chè cổ thụ to một người ôm, tuổi ngàn năm, cho thứ lá xanh thẫm, dày, nấu nước ngọt sâu cuống họng.

Lương y Thanh trèo lên ngọn cây chè, hái xuống một bó hoa tím khá đẹp mắt. Tôi đưa lên mũi ngửi, mùi thơm mát xực vào mũi, nhưng không biết là cây gì. Vặt chiếc lá ở cuống hoa, tôi nhấm thử, thấy vị thơm mát của sâm. Lương y Thanh bảo rằng, đó chính là sâm Hoàng Liên.

Một loài sâm do lương y Thanh trồng ở Hoàng Liên Sơn

Một loài sâm do lương y Thanh trồng ở Hoàng Liên Sơn

Lần theo những bông hoa mọc tít hút trên ngọn cây chè, thì thấy những dây leo nhỏ bằng cái đũa. Những thân dây leo mọc cách gốc chè độ 2m, chìm dướ lá mục, rồi quấn lên ngọn cây chè trổ hoa. Cứ lần thấy gốc này, lại ra gốc kia. Cả một quần thể là thứ dây leo ấy. Lương y Thanh bảo rằng, thung lũng này chính là vườn sâm Hoàng Liên, rộng cả chục héc-ta, mà anh đã gieo trồng, chăm sóc, bảo tồn suốt 20 năm nay.

Theo lương y Thanh, cách đây 20 năm, trong một lần sang Trung Quốc cùng đoàn bác sĩ, anh được các bác sĩ bên đó tiếp đãi thịnh tình. Nhà hàng sang trọng và món đặc biệt hôm đó là súp sâm. Cô tiếp viên nhà hàng giới thiệu kỹ lưỡng món ăn cho vua chúa này với thực khách trước khi mời thực khách thưởng thức. Nghe cô ấy giới thiệu, mà ai cũng háo hức, bởi sắp được… làm vua. Xem hóa đơn, thì thấy bát súp bé như bát mắm đó có giá 50 USD.

tra thao duoc TruongSinhThang(1)

 

Dùng thìa vớt lên, thì thấy lát sâm rất quen mắt. Đưa vào miệng nhai, thì hóa ra đó là sâm Hoàng Liên, thứ sâm mà ông lang Phạm Văn Đĩnh, cha đẻ anh, vẫn dùng trong các bài thuốc tăng cường thể lực cho người bệnh. Thứ sâm ấy, mọc nhiều trong rừng Hoàng Liên Sơn, mà thời trẻ mỗi ngày vào rừng anh đào cả gùi đem về cho cha phơi khô, tẩm mật ong, rồi xao vàng, chế vào bài thuốc thập toàn đại bổ.

Về lại Lào Cai, để ý đến thứ sâm này, anh mới biết rằng, nhiều năm qua người Trung Quốc đã âm thầm thu mua, đến mức sắp tuyệt chủng. Họ thuê người Mông, người Dao khắp Lào Cai vào rừng đào bới, rồi những xe tải lớn, tải bé chuyển sang bên kia biên giới. Củ sâm Hoàng Liên quý giá, bán sang Tàu với giá như khoai, sắn, đã khoác trên mình thương hiệu khác, là sâm Tiến Vua của Trung Quốc, dành cho khách sang trọng, với giá cắt cổ.

Lương y Thanh bên dây sâm Hoàng Liên mới trồng

Lương y Thanh bên dây sâm Hoàng Liên mới trồng

Với tình trạng khai thác như vậy, chẳng chóng thì trầy, sâm Hoàng Liên sẽ tuyệt chủng. Năm 1995, lương y Thanh cùng mấy người Dao trên đỉnh Tả Phời, đã vào sâu trong rừng, tìm một thung lũng bí mật, nơi chẳng ai tìm đến, và gieo trồng, nhân giống loài sâm này.

Cuối thu những khóm hoa kết hạt, anh cùng những người Dao đi gieo hạt. Cứ đánh mỗi hố, trút xuống vài hạt sâm. Mùa xuân, hạt sâm nảy mầm, rồi cứ thế bám vào đá, bám vào ngọn cây mà leo nên. Đất tốt, mùn dày, những củ sâm lúc lỉu, to bằng cổ tay người lớn.

Theo lương y Thanh, chỉ 5-7 năm, là củ sâm Hoàng Liên cho thu hoạch, thế nhưng, suốt 20 năm qua, anh vẫn mặc kệ cánh rừng sâm chìm vào quên lãng. Giờ đây, khi loài sâm Hoàng Liên này gần như đã tuyệt chủng ngoài thiên nhiên, thì anh mới khai thác, làm nguyên liệu cho các bài thuốc gia truyền.

Đang đào bới một gốc sâm tìm củ, thì chợt tiếng gà rừng gáy râm ran ở vách núi bên kia của thung lũng. Lương y Thanh bảo, đàn gà rừng kéo về thung lũng này gáy vui tai, nhưng quả thực rất nguy hiểm cho sự tồn tại của quần thể sâm.

Loài gà rừng đặc biệt thích ăn lá sâm Hoàng Liên, bởi lá sâm có vị ngọt, bùi. Lá ngon nhất vào mùa thu. Đây cũng là mùa sâm Hoàng Liên ra hoa. Dân săn thảo dược chuyên nghiệp thường bò lên vách núi, dùng ống nhòm lia trên những tán cây, nếu thấy lấp loáng chùm hoa tím, thì đích thị ở đó có sâm Hoàng Liên.

Cách tìm sâm nữa, là họ nghe tiếng gà rừng. Gà rừng thường tìm đến những chỗ có lá sâm Hoàng Liên để ăn.

Rễ và củ một loại sâm ở Hoàng Liên Sơn, do lương y Thanh trồng

Rễ và củ một loại sâm ở Hoàng Liên Sơn, do lương y Thanh trồng

Cầm củ sâm Hoàng Liên vừa đào được trên tay, lương y Thanh bảo rằng, anh đã thực hiện được ước mơ ấp ủ suốt 20 năm qua của mình, đó là bào chế loại sâm này thành thức uống đại bổ dưỡng, thành thứ trà tuyệt diệu cho người Việt được dùng. Thứ trà ấy không chỉ vua chúa, người giàu, mà người thường cũng đủ điều kiện dùng hàng ngày, để tăng cường thể lực, tinh thông trí tuệ, xua đuổi bệnh tật. Anh đặt tên là Trà sâm Hoàng Liên. Thứ trà ấy gồm 4 loài sâm rừng quý hiếm nhất trên dãy Hoàng Liên Sơn, mà sâm Hoàng Liên là vị chủ đạo.

Theo lời lương y Phạm Văn Thanh, không chỉ có thung lũng mà tôi đặt chân đến có sâm Hoàng Liên quý hiếm, mà còn vài thung lũng xa thẳm nữa, những cây sâm vẫn đang quấn quýt mọc lên, ra củ cả chùm. Những người Dao mà anh tin cẩn nhất, bao năm qua vẫn được anh trả lương đều đặn, để họ âm thầm gieo trồng, bảo vệ những vườn sâm đặc biệt.

Theo GS. Đỗ Tất Lợi, trong cuốn “Những cây thuốc và vị thuốc Việt Nam”:  Sâm Hoàng Liên có vị ngọt, mát, mọc dại ở vùng đồi núi miền Bắc nước ta. Thu hoạch vào mùa thu hoặc đông. Thái mỏng, phơi hoặc sấy khô, tẩm nước gừng hoặc mật ong rồi sao vàng. Sâm Hoàng Liên được dùng trong các trường hợp suy nhược, ho, sốt khát nước, nhức đầu, tiểu tiện khó khăn… Nhân dân các tỉnh miền Nam Trung Quốc (Quảng Đông, Quảng Tây) thường dùng làm thuốc chữa đau nhức thấp khớp, đau lưng, viêm gan mãn tính, ho.

Khát vọng trà sâm đại bổ dưỡng cho người Việt

Từ Quốc lộ cao nhất Đông Dương đoạn giáp ranh giữa Lào Cai và Lai Châu, tôi theo chân lương y Phạm Văn Thanh tụt xuống phía thung lũng thuộc đất Lai Châu. Cuốc bộ gần nửa ngày, thì đến một thung lũng, bãi bằng khá rộng, chỉ có cây bụi. Khu vực này vốn là rừng rậm, nhưng cách đây hơn 20 năm, xảy ra vụ cháy rừng, nên cây cổ thụ chết sạch.

Thung lũng chết chóc này rộng dễ đến cả trăm héc-ta, kéo dài vòng quanh hết quả núi này đến quả núi khác. Khắp thung lũng, cứ thi thoảng lại có một khoảnh đất mọc thứ cây rất lạ, lá to như cái quạt mo, mặt trên xanh nhạt, mặt dưới đầy lông. Lá thì to, nhưng thân cây thì lại nhỏ, chỉ bằng cỡ cổ tay. Thân cây rõ ràng là thân gỗ, thế nhưng, cơn gió nhẹ thổi đến, thân lá đung đưa ẽo ợt nhìn khá buồn cười. Có nghĩa là, chúng là loài thân mềm.

Lương y Thanh và một củ sâm trên núi Hoàng Liên Sơn

Lương y Thanh và một củ sâm trên núi Hoàng Liên Sơn

Lương y Thanh lấy con dao đi rừng đẵn một đoạn cây gỗ to bằng cổ tay, dài chừng 3 mét. Anh đặt ngang đoạn cây vào gốc cây lạ ấy, rồi bẻ gập cây, vặn nó vào thanh gỗ, dùng dây cột lại với nhau. Ráng sức bình sinh, lương y Thanh nhấc mạnh đầu đoạn gậy, thì cả gốc rễ cây bật lên khỏi mặt đất. Ở chỗ đất mềm, cây nhỏ, hai người túm vào cây nhổ thẳng lên.

Quả thực, đi rừng nhiều, nhưng tôi chưa từng thấy cách nhổ cây nào lạ lùng và dễ dàng như vậy. Thay vì đào bới cả buổi, thì chỉ cần dùng đòn bẩy nhổ cái là lên.

Mặc dù thân cây màu vàng nhạt, nhưng phần củ lại màu đen tuyền như than. Thứ củ ấy cũng chẳng ra củ, mà nó thực sự giống rễ cọc hơn. Cây to bằng cổ tay, nhưng cái “rễ cọc” ấy lại to bằng bắp tay. Từ phần củ béo mập ấy, tua tủa những cái rễ bé li ti trổ ra, giống như phần rễ từ củ sâm Hàn Quốc.

Lương y Thanh chặt tách phần củ, đưa cho tôi xem. Cầm cái củ đen sì ấy, một thứ mùi quen thuộc, thơm mát tỏa ra. Rõ ràng là mùi đặc trưng của sâm, mà chỉ có loài sâm có hàm lượng saponin cực kỳ cao mới có mùi đậm đặc như thế.

Tôi hỏi có phải sâm không, lương y Thanh gật đầu xác nhận. Anh giở trong balo ra, đưa cho tôi xem kết quả xét nghiệm thứ sâm này. Kết quả phân tích của Viện Hóa học – Vật liệu (Viện Khoa học công nghệ Quân sự) cho biết, thứ sâm mà anh đặt là M3 này cho tới hơn 4% saponin. Điều đó có nghĩa, hàm lượng saponin của nó cao tương đương với sâm trồng Ngọc Linh nhiều năm tuổi, hoặc bằng 50% sâm Ngọc Linh hoang dã, thứ sâm quý hiếm và đắt đỏ nhất thế giới.

Tôi hỏi lương y Thanh: “Loài sâm nào quý hiếm, người Trung Quốc đều biết cả, mà sao ở Hoàng Liên Sơn lại có nhiều thế này?”. Lương y Thanh bảo rằng: “Loài sâm này người Trung Quốc biết và họ dùng từ ngàn đời nay rồi. Người Trung Quốc từng thuê người Mông đi nhổ suốt mấy chục năm qua. Họ mua với giá rẻ như củi. Chục năm nay, loài sâm này ít, thì họ không mua nữa. Nó trở thành loài dược liệu bị lãng quên ở Việt Nam. Khi người Việt còn chưa biết đến nó, thì nó đã biến mất rồi”.

Người dân đào sâm Hoàng Liên cho lương y Thanh, để lấy nguyên liệu làm trà sâm Hoàng Liên

Người dân đào sâm Hoàng Liên cho lương y Thanh, để lấy nguyên liệu làm trà sâm Hoàng Liên

Theo lương y Thanh, ngày còn nhỏ, bố anh, một thầy lang nổi tiếng ở Lào Cai, thường vào sâu trong rừng lấy sâm này về để chữa bệnh. Ông gọi là sâm đen, hoặc sâm đất. Giao lưu với các thầy lang Trung Quốc, ông mới biết họ dùng để bồi bổ tinh thần.

Trong nhiều bài thuốc, thầy lang Trung Quốc dùng sâm đất để giúp hoạt huyết cho não, giúp người bệnh “khai thần, tỉnh trí”. Dược tính của sâm đất giúp tinh thần con người sảng khoái, hạn chế lo âu, làm nhẹ đầu óc, tan biến muộn phiền. Thậm chí, những người bị rối loạn cảm xúc, nặng hơn là stress, dùng sâm này cũng hiệu quả.

Những ngày xuyên dãy Hoàng Liên Sơn đi lấy thuốc, lương y Thanh phát hiện quần thể sâm đất ở thung lũng bí ẩn này, và anh cùng với mấy người Mông quyết định bảo tồn, khai thác bền vững chúng.

Ngoài việc bổ sung chúng vào nhiều bài thuốc trị bệnh, lương y Thanh còn bào chế chúng cùng với sâm Hoàng Liên và mấy loại sâm nữa thành Trà sâm Hoàng Liên tuyệt hảo với sức khỏe con người.

Tôi mải miết cuốc bộ theo lương y Thanh đi xuyên qua thũng lũng, vòng qua hết chân núi này đến chân núi kia, mà vẫn không hết những vườn sâm đất, những bụi sâm đất đong đưa trong gió nhẹ xào xạc. Tôi tin rằng, để nhổ hết vườn sâm khổng lồ này, chắc phải được cả chục tấn củ.

Tôi hỏi: “Anh định trồng sâm bán cho cả thế giới chắc?”. Lương y Thanh bảo: “Nếu phơi khô, xay thành bột thì hao lắm, không được nhiều đâu. Vài ngàn người dùng hàng ngày thì chắc chỉ một vài năm là sạch bách cả thung lũng này thôi. Trồng càng nhiều, nguyên liệu càng dồi dào, thì giá thành mới rẻ được. Như thế, người nghèo mới có điều kiện dùng trà sâm tăng cường sức khỏe chứ?”.

Đi đến cuối thung lũng, lương y Thanh dùng dao đào bới những khoảnh đất bằng phẳng, nhấc lên những thứ củ đen sì, to bằng ngón tay. Củ nào to lắm thì bằng ngón tay cái, củ nhỏ thì bằng cái đũa. Thứ củ bé xíu ấy cũng dậy mùi saponin nức mũi. Rửa củ sâm dưới suối, đưa cho tôi xem và anh bảo đó là sâm tiên mao. Quả thực, trông củ sâm nhỏ xíu như cái đầu ông tiên với bộ râu lòa xòa.

Mùa thu, sâm tiên mao rụng lá, lụi đi, nhưng củ vẫn nằm trong lòng đất ẩm ướt. Chẳng ai đi đào sâm tiên mao vào mùa này cả, mà họ săn lùng vào mùa xuân, khi chúng nảy mầm, trồi lá non tơ lên khỏi mặt đất. Thế nhưng, khai thác sâm tiên mao vào mùa này là tốt nhất, dược tính cao nhất. Lương y Thanh trồng chúng ở chỗ nào, thì anh biết rõ củ của nó ở chỗ đó và anh cứ thế đào lên thu hoạch. Đào bới một lúc thì được cả ba lô.

Lương y Thanh đã phân tích loài sâm này. Tuy hàm lượng saponin là 1,5%, nhưng chúng lại giàu hoạt chất Alkaloid và Polysacharid. Đây là những hoạt chất quý chống lại ung thư, chống oxy hóa, có lợi cho sức khỏe con người.

Đêm, dựng lều ngủ trong rừng, nghe tiếng ếch kêu, vượn hú và câu chuyện bất tận về khát vọng của vị lương y nhiệt huyết với rừng già và người bệnh. Anh mong người Việt được dùng những thảo dược quý hiếm nhất, với giá rẻ nhất để bồi bổ cơ thể, chống lại bệnh tật.

Không có thứ thảo dược gì tăng cường sinh lực mạnh mẽ như sâm. Sức khỏe dồi dào thì bệnh tật ắt tan biến. Người Việt, ai cũng được dùng sâm như trà thì tốt biết mấy. Đó cũng là khát vọng suốt đời của vị lương y phố núi Phạm Văn Thanh. Trà sâm Hoàng Liên là giấc mơ của lương y Thanh và giấc mơ ấy đã thành hiện thực.

Lương y Phạm Văn Thanh đã bào chế sâm Hoàng Liên, sâm đất, sâm dây, sâm bách tiết, sâm tiên mao thành thứ trà sâm đặc biệt, mà anh gọi là trà sâm Hoàng Liên. Theo lương y Phạm Văn Thanh, trà sâm Hoàng Liên giúp khai thần, tỉnh trí, bổ phế khí, tăng cường thể trạng, chống mệt mỏi căng thẳng, thải độc, ngừa bệnh tật.

 

Theo Minh Phong (Báo Điện tử VTC News)

 

Khách hàng mua Trà sâm Hoàng Liên hoặc sâm tươi để ngâm rượu, ngâm mật ong tại:

– Nhà thuốc Hoàng Liên Sơn: 166, Hàm Nghi, TP. Lào Cai. ĐT: 0913230521.

– Tại Hà Nội: Số 221, tầng 2, Tòa A, Chung cư Công an Hoàng Mai, ngõ 79, phố Thanh Đàm, phường Thanh Trì, Q. Hoàng Mai. ĐT: 0976.614.619; Hotline:  0938.662.997

– Tại TP. Hồ Chí Minh: Số 391/1 đường Điện Biên Phủ, Phường 25, Q.Bình Thạnh. ĐT: 08.22.639.666; Hotline: 0983.144.902

Cần Thơ: 139/77 đường 30-4, P.Xuân Khánh, Q.Ninh Kiều. ĐT: 07.103.838.455; Hotline: 0941.227.237

Tra-sam-hoang-lien-ok(1)

TRÀ SÂM HOÀNG LIÊN

Thành phần: Sâm Hoàng Liên, sâm đất, sâm dây, sâm bách tiết.

Lương y Phạm Văn Thanh thu hái trên dãy núi Hoàng Liên Sơn, bào chế ra trà sâm Hoàng Liên. Hàm lượng saponin trong trà rất cao, giúp khai thần, tỉnh trí, bổ phế khí, tăng cường thể trạng, chống mệt mỏi căng thẳng, thải độc, phòng ngừa bệnh tật. Trà không có tác dụng phụ, ổn định huyết áp nên mọi người đều sử dụng được.

Cách dùng: Cho 1-2 gói trà túi lọc vào bình cách nhiệt, ủ thật kỹ với nước sôi già, hoặc cho vào ấm đun sôi 15 phút, uống hàng ngày. Càng ủ kỹ, uống càng ngon.

Giá tiền: 250.000 đồng/hộp trà (dùng 10 đến 30 ngày).

Giá sâm tươi:

+ Loại 1: Giá 1,5 triệu đồng/(1kg sâm Hoàng Liên kèm 0,5kg sâm đất)

+ Loại 2: Giá 1 triệu đồng/(1kg sâm Hoàng Liên kèm 0,5kg sâm đất)

+ Loại 3: Giá 700.000 đồng/(1kg sâm Hoàng Liên kèm 0,5kg sâm đất)

 

Tin liên quan:

Ông lang phố núi chữa khỏi 3 vạn người bị bệnh dạ dày

(VTC News) – Thông qua Báo điện tử VTC News, lương y Phạm Văn Thanh tặng 200 thang thuốc viêm loét dạ dày cho 100 bệnh nhân nghèo, trị giá 140 triệu đồng.

Lương y Phạm Văn Thanh khẳng định rằng, anh đã chữa khỏi cho ít nhất 3 vạn người bị các bệnh liên quan đến đường tiêu hóa, như viêm loét dạ dày, trào ngược, đại tràng nhờ bài thuốc đông y gia truyền tổ tiên truyền lại cho. Chẳng phải nói chơi, lương y Thanh đã lôi chồng sổ dày đến nửa mét vàng ố cho tôi xem. Trong đống sổ sách đó, anh ghi chi tiết địa chỉ, số điện thoại (nếu có) của các bệnh nhân và anh khoanh tròn tên tuổi những người khỏi bệnh.

Phải nói rằng, trong đời làm báo của mình, lang bạt rừng rú với nhiều thầy lang giỏi, song tôi phải khâm phục lương y Phạm Văn Thanh về tinh thần trách nhiệm với người bệnh và nghề nghiệp của mình. Trước khi rủ tôi lội rừng, khám phá đại ngàn Hoàng Liên Sơn, lương y Thanh đã mở cánh cửa ngăn tủ cũ kỹ, có tuổi mấy chục năm do cha ông để lại, lôi ra một chồng sổ, mà chiếc nào chiếc nấy dày cộp, ố vàng, phủ bụi, bốc mùi ẩm mốc.

 

Tặng 200 thang thuốc dạ dày

Mỗi năm, lương y Phạm Văn Thanh đều tặng vài trăm, thậm chí cả ngàn thang thuốc dạ dày, đại tràng cho người nghèo. Dịp này, thông qua Báo điện tử VTC News, lương y Phạm Văn Thanh tặng 200 thang thuốc viêm loét dạ dày cho 100 bệnh nhân nghèo, mỗi bệnh nhân 2 thang, trị giá 140 triệu đồng. Quý bạn đọc biết người nghèo bị bệnh viêm loét dạ dày, liên hệ với Báo điện tử VTC News hoặc Công ty Cổ phần Dược thảo Fansipan để được tặng thuốc. Bệnh nhân ở xa, sẽ được Công ty CP Dược thảo Fansipan chuyển thuốc miễn phí đến tận nhà.

Bệnh nhân nghèo liên hệ, hoặc đến địa chỉ sau để lấy thuốc do lương y Thanh tặng: Số 8, ngõ 469, Thanh Xuân, Hà Nội. Điện thoại: 043 91 68 666; hoặc 0167 963 5555.

(Lưu ý: 200 thang thuốc sẽ được tặng cho 100 bệnh nhân liên hệ sớm nhất).

– Trời ạ! Anh lưu sổ bệnh nhân kỹ lưỡng thế này cơ ạ?

Từ khi tôi hành nghề chính thức đến nay là tròn 25 năm. Các cụ ngày xưa làm theo kinh nghiệm dân gian truyền lại, nên có phần đại khái. Mình học tây y, nhưng lại theo nghiệp đông y để bảo tồn bài thuốc của cha ông, nên làm việc có phần khoa học, chỉn chu hơn. Tất cả các bệnh nhân do mình khám bệnh, bốc thuốc đều ghi lại bằng sổ tay hết. Từ ngày có máy tính, thì sau khi ghi sổ tay, mình tiếp tục lưu dữ liệu vào máy tính, để cần là tìm ra ngay, rất nhanh.

– Anh ghi đầy đủ, tất cả các bệnh nhân từng khám, bốc thuốc à?

Gần như mình ghi đầy đủ hết. Tuy nhiên, cũng có những trường hợp không ghi được. Chẳng hạn, đang ăn cơm, có người đến lấy thuốc, mà trời thì mưa, họ vội vã lấy thuốc, rồi chạy nhanh ra bến tầu cho kịp về xuôi, nên cũng không kịp ghi lại. Nhưng những trường hợp đó hãn hữu lắm. Cũng có khi do vợ mình còn mải chạy đi tìm bút ghi thông tin bệnh nhân, thì họ đi mất rồi.

tang 200 thang thuoc chua da day

Phóng viên Báo điện tử VTC News nhận 200 thang thuốc trị viêm loét dạ dày tặng người nghèo, của lương y Phạm Văn Thanh

– Như anh nói, thì anh đã chữa khỏi cho hàng vạn bệnh nhân bị các bệnh về dạ dày, vậy anh có chứng cứ gì khẳng định chắc chắn không?

Thật khó để đưa ra con số cụ thể, nhưng bạn nhìn vào chồng sổ này, rồi tính toán giúp mình. Khoảng 20 năm trước, trung bình, mỗi tháng mình bốc thuốc cho khoảng 100 đến 200 bệnh nhân. Bệnh nhân ban đầu hầu như là người Lào Cai, rồi người nọ mách người kia, lan ra cả nước. Hữu xạ tự nhiên hương, bài thuốc tốt, hiệu quả, thì họ mách nhau tìm đến. Từ khi một hai tờ báo nhắc đến, thì bệnh nhân cả nước tìm đến trị bệnh. Có tháng cả ngàn bệnh nhân điều trị, mua thuốc khiến mình rất vất vả. Chẳng cần tính nhiều làm gì, chỉ nhân mỗi tháng với 150 bệnh nhân, thì 25 năm qua, mình đã điều trị cho hơn 4 vạn bệnh nhân rồi.

Mặc dù bài thuốc chữa dạ dày gia truyền của ông cha có tiếng ở đất Lào Cai, song tác dụng thực sự chỉ đạt vài chục phần trăm. Lý do là vì ngày xưa, những người đau dạ dày phần lớn ở tuổi ngoài 40. Nguyên nhân đau dạ dày chủ yếu là do can khí phạm vị, tức suy nghĩ căng thẳng. Những người đứng tuổi hay suy nghĩ, nên mới đau dạ dày.

luong y thanh vao rung lay thuoc

Lương y Thanh vào rừng lấy thuốc

Ngoài ra, còn có thêm 2 nguyên nhân nữa là do đồ ăn không phù hợp và tì vị hư hàn (đường ruột lạnh). Nếu những người mắc bệnh dạ dày do những nguyên nhân trên, bài thuốc gia truyền của cha ông mình sẽ có tác dụng tốt. Tuy nhiên, trong ngày nay, còn có thêm vô số nguyên nhân nữa dẫn đến căn bệnh dạ dày như rượu bia, thuốc lá, môi trường ô nhiễm, các loại đồ ăn độc hại, vi khuẩn HP (Helicobacter Pylori)… Do đó, nếu không xác định được rõ nguyên nhân gây đau dạ dày, thì phương thuốc gia truyền cha ông để lại sẽ ít tác dụng.

Vì vậy, để việc chữa bệnh đạt hiệu quả, mình phải nghiên cứu thêm rất nhiều vị thuốc mới nhằm hoàn thiện bài thuốc của cha ông và tùy từng nguyên nhân mắc bệnh mà tăng giảm liều lượng mới có tác dụng triệt để. Chẳng hạn như viêm loét dạ dày, trào ngược, đại tràng, phải dùng bài thuốc riêng, gia vị thêm bớt dược liệu, mới có hiệu quả triệt để.

Vừa hoàn thiện bài thuốc của cha ông, vừa hậu chăm sóc bệnh nhân, mà mình biết được hiệu quả của bài thuốc. Có thời điểm, mình yêu cầu vợ gọi điện cho từng bệnh nhân sau khi hết liệu trình điều trị. Có thời điểm nhiều bệnh nhân quá, thì chọn ngẫu nhiên vài chục trang sổ để gọi hỏi bệnh nhân. Mình rút ra con số, là trên 90% bệnh nhân dùng thuốc dạ dày, đại tràng của mình khỏi bệnh. Mặc dù thế, mình chỉ xin khiêm tốn nhận chữa khỏi được cho khoảng 80% số bệnh nhân dùng thuốc, tức là trên 3 vạn người mà thôi.

Thực ra, cách nói chữa khỏi và chữa khỏi hoàn toàn là khác xa một trời một vực. Mình xin khẳng định không có loại thuốc nào kể cả ta lẫn tây chữa khỏi bệnh hoàn toàn. Ngay cả mấy cái bệnh đơn giản như viêm họng, sổ mũi cũng không thuốc nào chữa khỏi hoàn toàn được, mà sẽ tái đi tái lại. Bệnh dạ dày cũng như thế. Nếu bệnh nhân kiêng tốt, sống lành mạnh, thì dạ dày ổn định được lâu, có thể được vài năm, hoặc lâu hơn nữa, còn nếu suy nghĩ căng thẳng, rượu chè bừa bãi, thì sẽ bị lại nhanh thôi. Thuốc có thể chữa khỏi bệnh, chứ không khỏi hoàn toàn đến hết đời.

– Có trường hợp nào mà anh bó tay không?

Cũng có nhiều trường hợp mình chào thua. Nhiều bệnh nhân đau dạ dày đã 20 năm, thậm chí 40 năm, mình chữa cũng khỏi, nhưng nhiều trường hợp mới bị vài năm, mà chữa không khỏi được. Những trường hợp đó nhiều khi do môi trường sống, môi trường làm việc, sinh hoạt thiếu khoa học, hoặc cơ thể không đáp ứng thuốc.

Có trường hợp bị 40 năm, đã kiên trì dùng thuốc của mình 6 năm rồi. Quả thực, mình cũng ái ngại khi điều trị cho anh ấy. Có lần mình bảo: “Em thực sự nhận mình đã thất bại khi điều trị cho bác. Mong bác kiếm thầy thuốc khác đi ạ”. Tuy nhiên, bệnh nhân này vẫn cứ dùng thuốc của mình, vì theo anh ta, thì anh đã ra Bắc vào Nam, lên rừng xuống biển tìm gặp không còn thầy lang chữa trị đường tiêu hóa nào, cũng đã lê la đến tất cả các bệnh viện.

Dù dùng thuốc của mình không khỏi được bệnh, nhưng anh ta vẫn tin, vì cứ dùng thuốc thì thấy dễ chịu, ăn được, ngủ được, dạ dày cũng ổn định hơn chút. Anh ấy chỉ còn trông ngóng vào đông y, vì dù sao, dùng đông y dài ngày không có tác dụng phụ.

kho nguyen lieu bao che thuoc da day gan chuc tan cua luong y thanh

Kho nguyên liệu bào chế thuốc dạ dày gần chục tấn của lương y Thanh

– Với lượng bệnh nhân đông như thế, chắc anh phải giàu lắm?

Nếu mình giàu, thì thú thực, cũng không có thời gian mà tiêu tiền. Cuộc sống của mình là ở rừng rú, với bà con, dân bản. Tổ tiên nhà mình bốc thuốc nhưng vẫn nghèo, vì nhiều khi chỉ đổi thuốc lấy gạo, gà vịt, có khi toàn cho không. Đến thế hệ mình, thì quan điểm khác các cụ, không thể bốc thuốc miễn phí, hay đổi gà vịt được. Tuy nhiên, mình vẫn phải phát huy tinh thần chữa bệnh cứu người mà các cụ truyền dạy. Cách tốt nhất, là tặng thuốc cho bệnh nhân nghèo. Mỗi năm, mình vẫn tặng ít thì vài trăm, nhiều thì cả ngàn thang thuốc cho người nghèo. Những bệnh nhân có điều kiện bỏ tiền mua thuốc, còn bệnh nhân nghèo mình cho không, đấy là cách hay ho nhất.

Các bệnh nhân gọi điện, khám bệnh, mình đều hỏi về gia cảnh, ngoài mục đích nắm bắt điều kiện kinh tế, thì đấy cũng là cách để tìm hiểu nguyên nhân gây ra bệnh của họ. Gia cảnh, công việc, môi trường sống ảnh hưởng rất nhiều đến dạ dày. Chỉ cần họ kêu khó khăn, là mình cho ngay, không suy tính. Có trường hợp nghèo quá, không chỉ cho thuốc, mà còn phải cho thêm tiền, bởi vì, họ đói khổ quá, không đủ dinh dưỡng, thì không thể khỏi được bệnh dạ dày.

Ở đời, không ai học được chữ ngờ. Có bệnh nhân 6 năm trước gọi điện cho mình, trò chuyện vui lắm, vì uống thuốc đã khỏi bệnh. Anh ấy khoe có nhà mặt phố cổ, đi siêu xe. Thế nhưng, vừa rồi, đến cơ sở lấy thuốc của mình ở Hà Nội, các cháu gọi điện lên, bảo có một chú đến mua thuốc, nhưng chỉ có 100 ngàn, đòi mua mấy gói nhỏ lẻ, uống trong vài ngày. Quan điểm của mình là không bán, cấp thuốc lẻ như thế, vì uống không đủ liều thì không khỏi được, thà không uống còn hơn.

Mình bắt máy nói chuyện, hóa ra là anh bệnh nhân đại gia phố cổ ngày xưa. Biết mình có cơ sở gửi thuốc ở Hà Nội, anh ấy tìm qua mua, nhưng không có tiền, vì vỡ nợ, mất hết nhà cửa, trốn chui trốn lủi khắp nơi vì nợ nần. Anh ấy bảo, chỉ uống vài gói nhỏ, trong vài ngày là ổn định dạ dày, ăn ngủ được. Tất nhiên, là mình đã tặng thuốc anh ấy rồi. Nhưng cũng có người tham lam. Họ gọi điện, kể nghèo, kể khổ, xin thuốc, mình cũng gửi cho. Sau, vô tình, nói chuyện với bệnh nhân ở gần nhà đó, mới biết họ cũng giàu có, khá giả lắm. Tuy nhiên, số đó rất ít thôi.

Xin cảm ơn anh!

Theo lương y Phạm Văn Thanh, bài thuốc chữa dạ dày truyền đến anh là đời thứ 4. Cha anh là ông lang nổi tiếng đất Lào Cai Phạm Văn Đĩnh. Mặc dù là con của lang y nổi tiếng, song thời trẻ anh Thanh lại theo Tây y. Anh vốn học tập ở Bệnh viện Việt Đức, sau công tác ở Bệnh viện tỉnh và Hội Đông y Lào Cai. Những người làm việc trong môi trường Tây y hiện đại, vốn ít nhiều coi thường Đông y, song có một điều lạ, là càng hiểu sâu về Tây y, thì anh Thanh lại càng nhận ra chân giá trị của những bài thuốc Đông y gia truyền. Khi đã hiểu được sâu sắc bản chất của nền Tây y và Đông y, anh có một quyết định đặc biệt là xin thôi việc. Anh bảo, kiến thức Đông y vô cùng sâu rộng, uyên bác, dù có học cả đời cũng chỉ hiểu được bằng cái móng tay. Do đó, không còn nhiều thời gian nữa, anh phải tập trung toàn tâm toàn ý cho việc nghiên cứu Đông y.

Sự kết hợp giữa kiến thức Tây y mà anh có được, với các phương thuốc gia truyền và các cây cỏ, bài thuốc của dân tộc, đã mang lại những ngạc nhiên thú vị, khả năng chữa bệnh thần kỳ. Trời đất và sự sống đều trong vòng sinh – diệt. Nếu trời đất sinh ra con người, sinh ra bệnh tật, thì cũng sinh ra cây cỏ có tác dụng điều trị bệnh, vấn đề là người thầy thuốc phải tìm ra được phương pháp, quy luật, sử dụng được cây cỏ đó trong việc điều trị bệnh. Kiến thức này là của nhân loại, và nó có ma lực cuốn hút rất lớn đối với thầy thuốc yêu nghề. Ngay như bản thân anh, được cha ông truyền lại rất nhiều bài thuốc, song anh chuyên tâm nhất vào căn bệnh dạ dày. Chỉ một căn bệnh này, anh phải mất cả đời để nghiên cứu, theo đuổi, cũng chưa chắc đã hoàn thiện được. Thế giới của các vị thuốc, cây thuốc đa dạng, sâu sắc và biến ảo khôn lường.

Anh Thanh cho rằng, dạ dày là thứ tối quan trọng của con người. Từ căn bệnh dạ dày, sẽ sinh ra đủ các thứ bệnh khác, nghiêm trọng nhất là ung thư dạ dày, với 90% là chết. Nước ta có hàng triệu người mắc các bệnh liên quan đến dạ dày. Do vậy, cái dạ dày ảnh hưởng đến sinh mạng của cả triệu con người, chứ không phải đơn giản.

Theo Phạm Ngọc Dương (Báo điện tử VTC News)

Công ty Dược thảo Fansipan là địa chỉ phân phối độc quyền các bài thuốc gia truyền cho các lương y như sau:

+ Lương y Phạm Văn Thanh (Nhà thuốc Hoàng Liên Sơn, TP. Lào Cai): Nổi tiếng cả nước với bài thuốc gia truyền chữa: Viêm loét dạ dày, đại tràng, trào ngược; thuốc kiện tì cho người lớn và trẻ em biếng ăn; nấm ngọc cẩu.

+ Lương y Lục Xuân Út (người Giáy, xã Thái Bình, Yên Sơn, Tuyên Quang): Thuốc gút; thoái hóa xương khớp; thuốc mỡ gan, mỡ máu cho người bị gút; tiêu u lành; rượu “tan cửa nát nhà” – tức rượu Tỏa dương Út Thổ.

+ Lương y Hoàng Tuyết Minh (người Thái, huyện Mai Sơn – Sơn La): Nổi tiếng trong cộng đồng người Thái ở Sơn La với bài thuốc; tăng cường sinh lý nam, tăng cường nội tiết tố nữ, hỗ trợ sinh con cho nam và nữ.

+ “Người rừng” Trần Ngọc Lâm: Tiểu đường; Gout; Thoái hóa xương khớp; Viêm gan – Xơ gan; Dạ dày – Đại tràng

+ Cung cấp: Giảo cổ lam đặc biệt 7 lá thân vuông khô khai thác ở độ cao 2.000m trên đá granit; thằn lằn đá chống thoái hóa xương khớp; nấm ngọc cẩu, rượu tỏa dương Út Thổ, rượu sâm Hoàng Liên…

 

dia chi

 

Bình luận của bạn
Share